Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!
Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạođến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngàivô tìnhngẩngđầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện:"Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng.Ðược không?"
Nhện gặpđược Phật rất mừng rỡ, vội vàngđồng ư. Phật hỏi:"Thế gian cái gì quý giá nhất?"
Nhện suy ngẫm, rồiđáp:"Thế gian quý nhất là những gì không cóđược và những gìđã mấtđi!". Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhệnđã mạnh hơn.
Một ngày, Phậtđến trước miếu, hỏi nhện:"Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói:"Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không cóđược" và "đã mấtđi" ạ!"
Phật bảo:"Ngươi cứ nghĩ nữađi, ta sẽ lại tìm ngươi."
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh,đẹp đẽ quá, nhện có ư yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúcđó Phật tới, ngài hỏi:"Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đãsuy nghĩthêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương,đáp với Phật:"Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không cóđược và cáiđã mấtđi."
Phật nói:"Tốt, nếu ngươiđã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi Người nhé!"
Và thế, nhệnđầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thưđài các, bố mẹđặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhiđã mười sáu, thành thiếu nữ xinhđẹp yểu điệu, duyên dáng. Hômđó, tân Trạng Nguyên Cam Lộcđỗ đầu khoa, nhà vua quyếtđịnh mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều ngườiđẹptới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệcđều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phậtđãđưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộcđưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàngđã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc:"Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi:"Châu Nhi cô nương, cô thật xinhđẹp,aicũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?".Nóiđoạn, chàng cùng mẹ chàngđi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phậtđã an bài mối nhân duyên này, vì sao khôngđể cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhiđược sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấmđộng giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng:"Hômđó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàngđã thấyyêuthương, tađã khốn khổ cầu xin phụ vươngđể cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi."Nóiđoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi:"Nhện, ngươiđã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là doaimangđến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tớiđấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âmđó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lạiđến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật:"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không cóđược vàđã mấtđi, mà làhạnh phúchiệnđang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phậtđãđi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vộiđỡ lấy thanh kiếm...
Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không cóđược vàđã mấtđi, mà làhạnh phúchiệnđang nắm giữ!"
Trong suốtđời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Đểyêumột người ko cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ . Nhưngđể tiếp tục yêu một người thì cần cố gắng !
Tìnhyêunhư sợi dây, hai người cùng kéo haiđầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tìnhyêuấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Vậy khi bạnđi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dâyđãđứt, bạn không còn canđảm hay lòng tin, tìnhyêuđể đi tìm một tìnhyêumới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dâyđó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng ngườiđó đã mấtđi một người yêu họ.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.
Các ý kiến mới nhất